- Bài viết
- 4.229
- Được Like
- 11
Trước khi bước vào rạp, tôi đã bị mạng xã hội yêu cầu phải ghét The Odyssey
Khi cả thế giới giận dữ với một bộ phim chưa ai xem.
Trước khi The Odyssey công chiếu, đã có tin đồn gì?
Trước khi The Odyssey của Christopher Nolan kịp chiếu suất đầu tiên, nó đã bị chấm điểm xong xuôi trên mạng xã hội. Một số suất chiếu bị hủy vì áp lực dư luận, phần bình luận trên nhiều nền tảng phải khóa lại để tránh làn sóng công kích, còn hàng loạt bài viết tranh cãi về việc ai đóng vai gì đã lan truyền rộng rãi, và tất cả diễn ra trong lúc bộ phim còn chưa ra rạp. Nghịch lý nằm ở chỗ: người ta giận dữ với một thứ mà gần như không ai trong số họ từng xem qua. Chính Nolan, khi được hỏi về chuyện này, cũng chỉ đáp gọn: "Comes with the territory", chuyện đương nhiên phải đối mặt khi làm phim từ một tác phẩm lớn. Ông nói thêm rằng những cuộc tranh luận nổ ra trước khi khán giả xem phim luôn thiếu cơ sở, vì người tranh cãi còn chưa biết bộ phim thực sự là gì.
Đây không phải lần đầu Nolan đối mặt với hoài nghi kiểu này. Ông từng dành mười năm cho bộ ba phim Batman, tiếp quản một nhân vật đã được xây dựng suốt 6 thập kỷ với vô số kỳ vọng và định kiến đè nặng lên vai. Từ quãng thời gian đó, ông rút ra một bài học: đừng bận tâm đến những kỳ vọng ấy, mà hãy tôn trọng nguyên tác bằng cách diễn giải nó theo cách mạnh mẽ nhất mà bản thân có thể làm được. Trước The Dark Knight , chính việc chọn Heath Ledger, khi đó được biết đến qua các phim hài lãng mạn như 10 Things I Hate About You , vào vai Joker cũng từng khiến người hâm mộ hoài nghi ra mặt. Thế rồi Ledger đã giành giải Oscar cho vai phản diện trong The Dark Knight . Nolan kết luận rằng cuối cùng, người hâm mộ vẫn đón nhận sự chân thành trong nỗ lực làm ra phiên bản tốt nhất có thể, dù nó không giống hình dung ban đầu của họ. Với The Odyssey cũng vậy: ông chỉ có thể làm bộ phim tốt nhất trong khả năng, theo cách chân thành nhất, và đó chính là bản chất của việc chuyển thể.
Một trong những cơn sóng giận dữ đầu tiên bùng lên quanh tin đồn rằng Elliot Page, diễn viên chuyển giới người Canada, sẽ vào vai Achilles, một trong những anh hùng mang tính biểu tượng của sử thi Hy Lạp. Làn sóng chỉ trích nổ ra dữ dội trước cả khi vai diễn thật của Page được công bố. Khi thông tin chính thức xuất hiện, rằng Page đóng vai Sinon, một binh sĩ và là em họ của Odysseus - một vai phụ, khác hẳn với những gì tin đồn lan truyền.
Kiểu phản ứng vội vàng này không phải chuyện riêng của The Odyssey . Halle Bailey từng hứng chịu làn sóng tương tự khi được công bố vào vai nàng tiên cá trong The Little Mermaid , và Rachel Zegler cũng trải qua điều gần giống khi nhận vai Bạch Tuyết. Ở cả ba trường hợp, cơn giận bùng lên từ những mẩu tin, hình ảnh rò rỉ hay suy đoán, rồi lan đi nhanh đến mức sự thật gần như không kịp đuổi theo.
Ai là người định nghĩa chuẩn mực cái đẹp?
Một điểm gây tranh cãi khác nằm ở việc Nolan chọn Lupita Nyong'o, nữ diễn viên gốc Kenya và Mexico, vào vai Helen thành Troy, nhân vật mà Homer từng mô tả có "cánh tay trắng" trong nguyên tác. Với một bộ phận khán giả, lựa chọn này lệch khỏi hình dung quen thuộc về Helen: người phụ nữ da trắng, tóc vàng, từng được khắc họa qua nhiều thế hệ tác phẩm điện ảnh.
Nolan không tránh né câu hỏi này. Ông giải thích rằng người ta thường nhìn thế giới cổ đại theo những cách kỳ lạ, mang nhiều định kiến văn hóa, đôi khi chỉ vì nó cũ mà đã được mặc định là chuẩn mực. Khi quay lại với chính bản trường ca, ông tìm thấy một câu chuyện mộc mạc, gần gũi và dễ tiếp cận hơn nhiều so với vẻ ngoài trang trọng mà người đời sau gán cho nó. Với ông, việc dựng lại thế giới trong phim là cách để loại bỏ bớt những định kiến ấy và làm cho câu chuyện trở nên tươi mới với khán giả hiện tại.
Câu chuyện về Helen của Nyong'o, đặt cạnh trường hợp của Bailey hay Zegler, cho thấy một mẫu số chung trong văn hóa đại chúng những năm gần đây: mỗi khi một nhân vật kinh điển được tái hiện bởi một diễn viên không khớp với hình dung truyền thống, phản ứng dữ dội gần như luôn xuất hiện trước khi tác phẩm kịp chứng minh điều gì. Vẻ đẹp trên màn ảnh, suy cho cùng, chưa bao giờ là một tiêu chuẩn cố định: nó thay đổi theo từng thời kỳ, từng đạo diễn, từng cách kể chuyện.
Áp lực đám đông ảnh hưởng đến trải nghiệm xem phim ư?
Sức nặng của làn sóng tranh cãi lớn đến mức có thể kéo theo hệ quả thực tế: suất chiếu bị hủy, phần bình luận trên nhiều nền tảng phải đóng lại. Giữa cơn bão đó, Nolan vẫn giữ những lựa chọn nghệ thuật gây tranh cãi khác, chẳng hạn cách để nhân vật Telemachus của Tom Holland gọi cha mình, Odysseus, bằng từ "bố" thay vì lối xưng hô cổ điển thường thấy trong các tác phẩm sử thi, đơn cử như “phụ thân”. Đây là một lựa chọn có chủ đích, xuất phát từ mong muốn đưa bản trường ca hàng nghìn năm tuổi đến gần hơn với khán giả hôm nay, chứ không phải một sơ suất.
Với người xem, đặc biệt là những người đàn ông vẫn tự nhận mình lý trí trước những làn sóng dư luận, đây là một phép thử nhỏ nhưng đáng để dừng lại suy nghĩ. Mạng xã hội có thể tạo ra áp lực rất thật, nhưng áp lực ấy không nhất thiết phải trở thành quan điểm của riêng mình. Giữa hàng nghìn bình luận giận dữ về một bộ phim chưa ai xem, việc giữ được sự bình tĩnh để tự mình bước vào rạp, tự thưởng thức và tự đánh giá, mới là điều khó và đáng giá hơn cả.
The Odyssey chính thức được chiếu tại Việt Nam vào ngày 17/7/2026. Đến lúc đó, mọi tranh cãi trước đó sẽ phải đối mặt với phép thử cuối cùng: chính bộ phim đang được chiếu trên màn ảnh cho tất cả những ai chịu bỏ thời gian ngồi xuống xem.
Tôi không cần mạng xã hội xem phim hộ tôi, càng không cần nó phẫn nộ hộ tôi.
Copy link Link bài gốc Lấy link Trước khi bước vào rạp, tôi đã bị mạng xã hội yêu cầu phải ghét The Odyssey Tags: Brohaus BROCINE
Nguồn: GenK
Chuyên mục: AI