- Bài viết
- 2.862
- Được Like
- 11
Những món kỳ quặc các nhà khoa học từng nếm thử
Theo Live Science, trong nghiên cứu công bố hôm 3/6 trên tạp chí Microbiome, các nhà vi sinh vật học Italy phân tích hệ vi sinh cổ đại trên xác ướp Ötzi 5.300 năm tuổi và tách thành công những vi sinh vật còn hoạt động từ đó để nướng một ổ bánh mì "rất ngon". Tuy ý tưởng của họ khá táo bạo, nhiều nhà khoa học đi trước cũng từng nếm thử đối tượng nghiên cứu và phần lớn đều sống sót.
Theo IFL Science, đầu thế kỷ 20, nhà khoa học người Nga Otto Ferdinandovich Herz trở về thành phố St Petersburg sau khi khai quật xác voi ma mút từ lớp băng gần sông Berezovka ở Siberia. Để tạo ấn tượng mạnh trong buổi lễ công bố phát hiện tại Bảo tàng Hoàng gia, ông tổ chức một bữa tiệc thịnh soạn với món thịt voi ma mút. Đặc biệt, món bít tết voi ma mút được cho là "không quá dai so với thăn bò do các cửa hàng thịt ngày nay cung cấp".
Năm 1913, nhà thám hiểm người Mỹ James Oliver Curwood khám phá các vùng thượng nguồn của Bắc Mỹ cùng với một nhóm người bản xứ. Tương tự Herz, họ phát hiện xác voi ma mút bán đông lạnh lộ ra dưới vách đá bị sụp đổ và quyết định ăn thử. Curwood mô tả "miếng thịt có màu đỏ sẫm hoặc màu gỗ gụ, hương vị không đến nỗi khó chịu mà chỉ có vị để lâu và khô".
Các nhà cổ sinh vật học từng ăn một con bò rừng bison chết cách đây 50.000 năm có biệt danh "Blue Babe". Năm 1979, thợ đào vàng phát hiện xác ướp bò rừng thảo nguyên (Bison priscus) và giao cho nhà khoa học tại Bảo tàng Bắc Alaska. Quá trình đóng băng nhanh chóng sau khi chết giúp mô cơ của nó được bảo tồn đặc biệt tốt, có thể sánh ngang với mô cơ của thịt bò khô, cộng thêm chất béo và tủy xương. Nhóm nghiên cứu quyết định thử dùng một phần mẫu vật đặc biệt này để chế biến thành món bò hầm.
"Khi rã đông, nó tỏa ra mùi thịt bò không thể nhầm lẫn, trộn lẫn với mùi nhẹ của đất xung quanh, với chút mùi vị của nấm. Khoảng hơn 10 người chúng tôi đã tụ tập vào ngày 6/4/1984, để thưởng thức món hầm từ thịt bò rừng", Dale Guthrie, người tham gia khai quật Blue Babe, chia sẻ.
Vào tháng 8/1944, khi làm việc trong Dự án Manhattan, một lọ plutonium clorua hòa tan trong axit phát nổ khiến lượng nhỏ bắn vào miệng nhà hóa học Donald F. Mastick, để lại vị kim loại rõ rệt. Mastick buộc phải súc miệng nhiều lần, sau đó phải bơm rửa dạ dày. Do plutonium rất quý giá, hóa chất này được thu lại từ dạ dày của Mastick để tái sử dụng trong các thí nghiệm tương lai. Mastick sống sót sau sự cố hy hữu và có sự nghiệp nổi bật trước khi qua đời năm 2007 ở tuổi 87.
Nước nặng có công thức phân tử là D₂O, trong đó nguyên tử hydro thông thường được thay thế bằng đồng vị nặng deuterium. Nó tồn tại trong tự nhiên với số lượng cực kỳ nhỏ nhưng có thể sản xuất nhân tạo để sử dụng trong lò phản ứng hạt nhân. Trong thập niên 1930, để tìm hiểu nước nặng có an toàn đối với con người hay không, nhà dược học Klaus Hansen tại Đại học Oslo đã trở thành người đầu tiên uống hợp chất này dưới sự giám sát cẩn thận của đồng nghiệp. "Khi đưa cốc lên môi, ngay lập tức, tôi có cảm giác khô rát trong miệng và sau đó không cảm thấy gì", ông chia sẻ.
Hansen may mắn không bị ngộ độc và sống sót sau thí nghiệm. Hai nhà hóa học Gioacchino Failla và Harold Urey xác nhận nước nặng có vị giống nước cất thông thường sau khi làm thí nghiệm so sánh.
Nguồn: VnExpress Số hóa
Chuyên mục: Kiến thức