- Bài viết
- 2.890
- Được Like
- 11
Dù đêm qua là một trận hòa, Ronaldo vẫn thắng!
Tôi xin kể lại một chuyện vừa xảy ra trong nhà mình, một chuyện rất nhỏ, nhưng càng ngẫm tôi lại càng thấy nó giải thích được nhiều điều hơn tôi tưởng.
Hôm nọ tôi hỏi thằng con và đứa cháu, cả hai đều lên 8 tuổi, rằng chúng thích cầu thủ nào nhất, và cả hai đáp ngay là Ronaldo, nhanh đến mức tôi chưa kịp mừng. Nhưng khi tôi hỏi tiếp chúng thích anh ở bàn thắng nào hay pha bóng nào, thì mới vỡ lẽ rằng cả hai chưa từng xem anh đá trọn một trận nào trong đời. Chúng không biết anh chơi ở vị trí nào hay thuận chân nào, vậy mà lại thuộc làu anh đang có những chiếc xe gì, biết cái kênh của anh trên YouTube vừa được trao một tấm bảng gọi là nút kim cương, và biết chắc rằng anh nằm trong số những người giàu nhất thế giới.
Thú thật là tôi có hơi chạnh lòng, mà chạnh cho chính mình chứ không phải cho chúng, bởi tôi đã ngồi xem Messi đá gần 20 năm trời mà đến hôm nay vẫn không tài nào biết được Messi đi xe gì.
Càng ngồi nghĩ, tôi lại càng ngả về phía cho rằng bọn trẻ mới là những kẻ khôn ngoan, còn cái dại là ở thế hệ chúng tôi. Muốn biết một cầu thủ giỏi hay không, chúng tôi phải xem hàng trăm trận đấu, phải dõi theo từng đường chuyền, phải cãi vã với nhau về những điều mà người ngoài nghe vào không sao hiểu nổi, vậy mà sau hết thảy thì ai vẫn giữ ý nấy, chẳng người nào chịu thua người nào. Trong khi đó bọn trẻ chỉ cần liếc qua vài con số là ngã ngũ, lại toàn những con số minh bạch, ai tra cũng ra, không phải tranh luận lấy một lời.
Tất nhiên, nếu còn sót lại ai đó thuộc cái lớp người cũ kỹ như tôi, cứ một mực muốn xét anh theo lối sân cỏ, thì hồ sơ của anh ở đó cũng chẳng phải mỏng. Anh là một trong hai người từng ghi bàn ở 5 kỳ World Cup khác nhau, mà người thứ hai, chính là Messi, thì vừa mới góp mặt vào cái danh sách ấy ngay trong sáng hôm nay thôi. Anh có 8 bàn tại các vòng chung kết World Cup, và trong 8 bàn ấy không có lấy một bàn nào được ghi ở một trận đấu loại trực tiếp. Đêm qua, ở tuổi 41, anh bước vào kỳ World Cup thứ sáu của đời mình. Tôi liệt ra mấy con số đó chẳng qua cho đầy đủ, bởi tôi thừa biết với hai đứa nhỏ nhà tôi, chúng không mang một chút trọng lượng nào.
Mà nói cho thật công bằng thì người vừa cân bằng thành tích ấy của Ronaldo ngay trong sáng hôm nay cũng chính là Messi, người mà tôi đã trót ngồi xem ròng rã suốt 20 năm. Đến giờ thì rất nhiều người đã gọi thẳng Messi là cầu thủ vĩ đại nhất từng đặt chân lên sân cỏ, và họ có đủ lý để nói như vậy. Messi đã nâng trên tay chiếc cúp World Cup mà cả sự nghiệp Ronaldo khao khát vẫn chưa một lần với tới, đã 8 lần nhận Quả bóng Vàng, và đêm qua còn san bằng kỷ lục ghi bàn nhiều nhất trong lịch sử các kỳ World Cup. Nếu chỉ xét riêng trong bốn đường biên của một sân bóng, thì ngôi cao nhất xem như đã có chủ, và cái tên ghi trên đó là Messi chứ không phải Ronaldo.
Thế nhưng càng ngồi nghĩ tôi lại càng thấy cái ngôi cao nhất ấy mỗi lúc một nhẹ đi trong tay Messi, và lý do thì nằm ở chính chỗ này. Tài năng của Messi là thứ chỉ hiển lộ trọn vẹn khi người ta chịu ngồi xuống xem anh chơi bóng, chịu hiểu thế nào là một đường chuyền xé toang hàng thủ, chịu nín thở theo một pha đi bóng. Nó là một thứ của cải đẹp đẽ nhưng lại cất kỹ trong một căn phòng mà mỗi năm một vắng người chịu bước vào. Còn Ronaldo thì từ lâu đã thôi buộc giá trị của mình vào trong căn phòng đó nữa.
Cho nên nếu phải nói cho thật ngay thẳng, thì Messi đã thắng trong một cuộc chơi mà cả thế giới không phải ai cũng theo được, còn Ronaldo thắng trong cuộc chơi mà cả thế giới đang lao vào. Hai đứa nhỏ nhà tôi, theo cái cách rất gọn gàng của chúng, đã sớm nhận ra ai mới là người thắng cuộc chơi đáng giá hơn, và tôi ngờ rằng chúng nhận ra điều đó trước tôi đến vài chục năm.
Điều khiến tôi yên lòng là cái lối nghĩ cũ kỹ của thế hệ tôi rồi cũng sẽ tự nó tàn lụi đi. Những người còn ngồi nhớ các trận cầu của 20 năm về trước, những người còn cãi nhau vì một quả việt vị, những kẻ từng nhịn cả tháng tiền quà để mua cho được một chiếc áo đấu, hết thảy rồi sẽ già, sẽ thưa dần, và đến một ngày nào đó sẽ chẳng còn ai trong số họ ngồi lại bên bàn ăn để làm bận trí bọn trẻ bằng những câu chuyện về bàn thắng với lối chơi. Đến lúc ấy, cái điều mà bọn trẻ vẫn đinh ninh, rằng một con người vĩ đại là một người giàu nhất, nhiều xe nhất và nhiều người xem nhất, sẽ chẳng còn gì có thể làm nó gợn lên một thoáng hồ nghi.
Đêm qua anh ra sân ở Houston để gặp DR Congo, trong cái kỳ World Cup mà người ta bảo là lần sau chót của đời anh. Tôi cũng có gọi hai đứa nhỏ lại, bảo chúng ngồi xem cùng cho biết, nhưng chúng lắc đầu, bởi với chúng, ngồi nhìn anh chạy theo quả bóng suốt 90 phút cũng chẳng cho chúng hay thêm được điều gì mà chúng chưa biết về anh. Cho nên đêm qua dù là một trận hòa, điều đó thật ra chỉ còn là chuyện của những người như tôi, những kẻ vẫn còn ngồi xem bóng đá, và là một đám người mà mỗi năm trôi qua lại vợi đi một ít.
Copy link Link bài gốc Lấy link https://phunumoi.net.vn/du-dem-qua-la-mot-tran-hoa-ronaldo-van-thang-d358111.html Tags: Brohaus
Nguồn: GenK
Chuyên mục: AI