- Bài viết
- 4.472
- Được Like
- 11
Đồng cảm với cách Tom Cruise bao rạp IMAX xem The Odyssey: tôi mà giàu, tôi cũng làm thế
Nhìn Tom Cruise bao rạp IMAX xem The Odyssey, tôi phải xem lại kế hoạch ăn chơi sau khi trúng số của mình
22h45 phút, rạp AMC Lincoln Square giữa lòng New York đã bắt đầu vãn người. Suất chiếu IMAX bộ phim "The Odyssey" mà Tom Cruise lẽ ra phải xuất hiện đã tan từ lâu, không còn ai nán lại ngoài nhân viên rạp. Đến gần cái giờ đóng cửa này, Cruise mới lộ diện, thứ đón ông là một phòng chiếu im lìm cùng vài người đang trực ca đêm.
Người đàn ông 64 tuổi ấy, với khối tài sản ước tính vào khoảng 600 triệu USD, hoàn toàn có thể đăng một lời xin lỗi lên mạng xã hội rồi về khách sạn ngủ. Không ai có thể trách cứ Tom Cruise, trời mưa to gió lớn thì trời chịu trách nhiệm. Nhưng Tom Cruise đã chọn cách mà không mấy ai dám và có thể làm: gom hết nhân viên rạp còn đang làm việc, kéo họ vào phòng chiếu, bật lại bản IMAX của The Odyssey và tận hưởng 3 tiếng đồng hồ “tuyệt đối điện ảnh”. Có lẽ, chỉ một người đàn ông có tiền và có quyền lực tại Hollywood mới thông thạo hai từ “dám” và “có thể”.
Hôm sau, Tom Cruiseđăng lên Instagram: "Wow! Gửi Chris, Emma và toàn bộ dàn cast, ê-kíp tuyệt vời. Cảm ơn vì một đêm tuyệt vời trong rạp chiếu phim. Tôi nóng lòng muốn xem lại!".
Câu chuyện lan đi rất nhanh, và tôi nghĩ nó lan nhanh vì một lý do hơi buồn cười: đó là suy nghĩ “ Tôi mà giàu như vậy, tôi cũng làm thế”. Tôi cũng nghĩ vậy, dù số dư tài khoản của tôi hiện chưa đủ để mua 4 suất IMAX cho tôi và 3 người bạn chí cốt khác.
Giàu, hiểu theo nghĩa được phép cư xử vô lý
Điều đáng thèm ở Tom Cruise trong đêm hôm đó chưa hẳn là 600 triệu USD, mà là cái quyền nói "bật lại phim đi" vào lúc gần mười một giờ đêm và có người bật thật.
Có một chi tiết thú vị trong cách Cruise kiếm ra ngần ấy tiền. Phần lớn gia tài của ông được xây từ những hợp đồng ăn chia phần trăm doanh thu vé, kiểu thỏa thuận mà giới trong nghề gọi là "first-dollar gross", bắt đầu từ phần đầu tiên của loạt "Mission: Impossible" và kéo dài đến "Top Gun: Maverick" - bộ phim được cho là mang về cho ông khoảng 100 triệu USD. Nói cách khác, tiền của Tom Cruise chảy trực tiếp từ hành động một người bước qua cửa rạp và đưa vé cho nhân viên soát. Chính cái rạp mà Tom Cruise đứng đêm đó, theo nghĩa đen nhất, là nơi trả lương cho ông.
Đặt cạnh cách một người giàu thông thường xử lý sự cố, hành động của ông càng lạ. Phương án gọn gàng hơn cả là để trợ lý gửi lời xin lỗi, tặng vài voucher, và câu chuyện sẽ sớm chìm vào quên lãng. Cruise chọn phương án tốn thời gian nhất, ít tính toán truyền thông nhất, và phi lý nhất xét theo lịch trình của một ngôi sao: ở lại đến gần nửa đêm để xem một bộ phim ba tiếng cùng những người chẳng mua vé và chẳng quyết định được gì cho sự nghiệp của ông.
Ai cũng có một danh sách "nếu có tiền thì tôi sẽ" giấu đâu đó trong đầu, và điều đáng chú ý là danh sách ấy thường không liên quan đến du thuyền hay chuyên cơ. Bao cả xóm đi xem phim Tết, thuê nguyên một phòng chiếu cho hội bạn cấp ba xem lại bộ phim đã chiếu từ mười mấy năm trước, chở mẹ đi xem suất chiếu cao cấp của bộ phim mà mẹ khen hay. Toàn những chuyện nhỏ, mà giấc mơ cũng không uá ngoài tầm với, mà nó chỉ nằm ngoài tầm ví.
Ước gì được làm fan cuồng có ngân sách rộng rãi
Nhiều người khen Cruise tử tế với nhân viên rạp, và tôi tán thành. Nhưng nhìn vào tình huống cái đêm diễn ra sự việc, những gì Tom Cruise đã làm vô cùng ... lãi. Trời bên ngoài đang mưa, phòng IMAX trong rạp thì mới được dọn sạch. Bộ phim mà Tom Cruise vừa bỏ lỡ là The Odyssey của Christopher Nolan, vừa mới được khởi chiếu và tình trạng “cháy vé IMAX” diễn ra khắp nơi.
Trong khoảnh khắc đó, Tom Cruise đã quyết định ở lại đến nửa đêm để xem bộ phim mà cả thế giới đang phải xếp hàng mua vé. Cruise xem phim với định dạng đẹp nhất, không phải chen chúc trong rạp mà cũng chẳng ai giành ghế giữa. Đã thế, ngồi trong rạp, Tom Cruise còn không ngừng lớn tiếng khen bộ phim đang được trình chiếu trên màn ảnh. Đây có lẽ là thương vụ hời nhất trong đời tài tử điện ảnh, và nếu tôi mà ở vào vị trí đó, tôi cũng sẽ "hy sinh" như vậy.
Chi tiết "tố cáo" ông rõ nhất nằm ở câu cuối bài đăng: "Tôi nóng lòng muốn xem lại". Đó là câu của một người vừa rời khỏi rạp lúc gần hai giờ sáng và đã tính chuyện quay lại, giống như kẻ vừa trúng số sẽ nghĩ ngay tới tờ vé số tiếp theo. Nhiều năm nay, Cruise công khai vận động cho việc xem phim ngoài rạp thay vì xem ở nhà, nên chuyện đêm đó nằm gọn trong một lập trường ông theo đuổi từ lâu. Ông là một fan cuồng rạp chiếu phim, và tình cờ đủ tiền để chiều cơn nghiện của mình tới nơi tới chốn.
Người Việt hiểu cảm giác này khá rõ. Theo Báo Văn Hóa, doanh thu phòng vé Việt Nam năm 2025, đạt gần 5.600 tỷ đồng, với phim Việt chiếm 62% thị phần; riêng "Mưa đỏ" lập kỷ lục với con số gần 714 tỷ đồng. Dù rằng các dịch vụ xem phim trực tuyến vẫn được cài sẵn trong điện thoại chúng ta, người đam mê điện ảnh vẫn kéo nhau ra rạp, vẫn trả tiền gửi xe, vẫn ngồi cạnh một người lạ ăn bắp rang rào rào suốt hai tiếng. Hành vi đó vượt ra ngoài chuyện tiêu dùng thuần túy, khi nó gần với một nghi thức của kẻ mộ đạo.
Với tôi, chi tiết đắt giá nhất của toàn bộ câu chuyện là mốc giờ: mười giờ bốn mươi lăm tối. Một thời khắc thường đi kèm với câu "thôi để mai tính".
Và đây là chỗ tôi phải thành thật. Nếu giàu như Cruise, tôi sẽ không dậy lúc năm giờ sáng để tập gym, không tự lái máy bay, chắc chắn không treo mình lên một chiếc máy bay đang cất cánh. Nhưng cái khoản gom hết nhân viên vào xem phim lúc gần nửa đêm thì tôi làm được. Đó là phần dễ nhất trong toàn bộ nhân cách Tom Cruise, và có lẽ vì thế nó mới khiến người ta cảm thấy gần gũi: người thường cũng có thể làm được, chỉ cần đủ tiền và đủ thời gian.
Thật ra, câu chuyện “bao rạp” của Tom Cruise quen thuộc hơn ta tưởng. Ông chú bao cả quán nhậu vì "hôm nay vui", bà bán xôi cho thêm miếng chả vì thấy đứa sinh viên thức đêm với đôi mắt thâm quầng, anh bảo vệ mở cửa lại cho người đến muộn dù đã khóa, … Tất cả những cử chỉ này xuất phát từ một phản xạ của lòng tốt, khác nhau ở số những con số 0 trong số dư tài khoản. Tom Cruise chẳng phát minh ra lòng hào phóng; ông chỉ có đủ ngân sách để phóng đại nó lên cỡ màn hình IMAX.
Câu chuyện đêm mưa ở Lincoln Square lan đi mạnh như vậy, tôi nghĩ, vì nó cho chúng ta một cái cớ dễ chịu để tưởng tượng về phiên bản giàu có của chính mình, rồi phát hiện ra phiên bản ấy không đi mua du thuyền, mà để rủ mấy bạn bán bắp rang ca đêm đi xem phim.
Tôi mà giàu như Tom Cruise, tôi cũng làm vậy. Vấn đề là Tom Cruise giàu như Tom Cruise, mà vẫn chọn làm vậy, đó mới là chỗ khó.
Copy link Link bài gốc Lấy link Nhìn cách Tom Cruise bao rạp IMAX xem The Odyssey, tôi phải xem lại kế hoạch ăn chơi sau khi trúng số của mình Tags: Brohaus BROCINE The Odyssey
Nguồn: GenK
Chuyên mục: HOT