- Bài viết
- 4.628
- Được Like
- 11
Đàn ông ôm nhau thì có làm sao: Nghiên cứu chỉ ra phần lớn nam giới muốn gần gũi anh em hơn mức xã hội cho phép
Mùa hè năm nay, một trong những thứ được bàn tán nhiều nhất trên mạng xã hội phương Tây không phải là bàn thắng nào ở World Cup, mà là mối quan hệ giữa hai cầu thủ Jude Bellingham và Erling Haaland.
Hai người từng chơi chung ở Dortmund thời còn trẻ, giờ thân nhau kiểu bạn bè. Nhưng những khoảnh khắc họ đùa giỡn, huých vai, ôm nhau sau trận đấu bị cắt ghép thành hàng nghìn video, được gần 17 triệu lượt xem, và trở thành chủ đề suy diễn không dứt. Cùng lúc đó, hai người đàn ông trong một chương trình hẹn hò của Mỹ, vốn lên sóng để chinh phục các cô gái, lại khiến khán giả chú ý tới tình bạn giữa họ hơn mọi cặp đôi trong chương trình.
Cả bốn người đều đang có bạn gái. Không ai vội vàng đi đính chính điều gì.
Nhưng việc chuyện hai người đàn ông thân nhau lại trở thành hiện tượng mạng, tự nó đã nói lên một điều gì đó.
Nỗi sợ khiến đàn ông phương Tây né tránh nhau có tên khoa học, và nó chỉ mới hơn một thế kỷ thôi
Với đàn ông Anh Mỹ, sự thân mật thân thể giữa những người bạn cùng giới là một vùng nhạy cảm. Một cái ôm kéo dài quá ba giây có thể khiến cả hai lúng túng. Vỗ lưng ba cái rồi đẩy ra là nghi thức chuẩn mực.
Điều thú vị là chuyện này không phải lúc nào cũng vậy. Có những bộ sưu tập ảnh chân dung từ thế kỷ 19 cho thấy đàn ông thời đó chụp chung trong tư thế quàng vai, nắm tay, tựa vào nhau, với vẻ mặt hoàn toàn bình thản. Thư từ họ viết cho bạn thân cũng dùng những lời lẽ mà ngày nay đọc lên nhiều người sẽ thấy ngượng. Nói cách khác, thứ mà ta tưởng là chuẩn mực nam tính truyền thống thật ra chỉ mới hình thành khoảng hơn một thế kỷ.
Nhà xã hội học Eric Anderson đặt tên cho nỗi sợ đứng sau sự né tránh này. Đó không phải sự ghét bỏ dành cho người khác, mà là nỗi sợ chính mình bị hiểu sai. Hai thứ khác hẳn nhau về bản chất.
Một lý thuyết khác giải thích vì sao nỗi sợ đó mạnh đến vậy. Hai nhà nghiên cứu Joseph Vandello và Jennifer Bosson gọi đó là tính mong manh của nam tính. Trong khi nữ tính thường được coi là một trạng thái mặc định, thì nam tính lại được cấu trúc như một thành tựu phải liên tục chứng minh, và mong manh tới mức chỉ một hành vi bị coi là không đủ nam tính cũng có thể đảo ngược địa vị của một người đàn ông, bất kể trước đó anh ta đã chứng minh bao nhiêu lần.
Nghiên cứu đo được khoảng cách giữa mức thân mật đàn ông đang có và mức họ thực sự muốn
Nghiên cứu đăng trên tạp chí Psychology of Men and Masculinities đo được một khoảng cách đáng chú ý, giữa mức độ thân mật mà đàn ông thực sự có với bạn bè cùng giới, và mức độ họ sẵn sàng có nếu không vướng bận gì. Hai con số này không trùng nhau. Rất nhiều người đang tự giới hạn mình ở mức thấp hơn điều họ thực sự muốn.
Nghiên cứu của hai nhà xã hội học Úc là Brittany Ralph và Steven Roberts, đăng trên tạp chí Men and Masculinities, cho thấy mức độ thân mật giữa đàn ông dị tính thực ra cao hơn nhiều so với hình dung phổ biến. Họ ôm nhau, nói những lời quý mến thẳng thắn, gần gũi hơn hẳn những gì người ngoài nhìn thấy. Chỉ có điều gần như toàn bộ chuyện đó diễn ra khi không có người thứ ba chứng kiến.
Đọc tới đây, nhiều người đàn ông Việt Nam có thể thấy khó hiểu. Bởi vì phần lớn những điều trên nghe khá xa lạ.
Đàn ông Việt quàng vai nhau đi ngoài đường là chuyện thường. Ngồi sát nhau trong quán bia, gác chân lên nhau, ngủ chung giường khi đi công tác, dìu nhau về lúc say, tất cả đều bình thường tới mức không ai nghĩ ngợi. Ở nông thôn còn thoải mái hơn nữa. Về mặt thân thể, đàn ông Việt gần như không có rào cản mà đàn ông phương Tây đang vướng phải.
Lần gần nhất anh nói với một người bạn thân rằng dạo này tôi không ổn là khi nào? Lần gần nhất anh kể với bạn mình về chuyện đang lo lắng trong công việc, chuyện trục trặc trong hôn nhân, chuyện thấy mình đang thua kém, mà không bọc nó trong một câu đùa, là khi nào?
Với phần lớn đàn ông Việt, câu trả lời là rất lâu rồi, hoặc chưa bao giờ.
Chúng ta có thể ngồi uống với nhau bốn tiếng, nói đủ chuyện bóng đá, công việc, xe cộ, đất đai, mà không ai chạm vào chuyện thật sự đang xảy ra bên trong mình. Sự thân mật của đàn ông Việt là thân mật của thân thể và của sự có mặt. Rất ít khi là thân mật của lời nói.
Nói cách khác, cùng một khoảng trống, nhưng nó nằm ở hai chỗ khác nhau. Đàn ông phương Tây khó chạm vào nhau. Đàn ông Việt chạm vào nhau rất dễ, nhưng khó nói với nhau một câu thật lòng.
Khả năng gọi tên cảm xúc càng kém thì tình bạn càng ít gần gũi, và điều đó đúng ở mọi nền văn hóa
Điều đáng chú ý là hai kiểu né tránh này có chung một gốc.
Các nhà nghiên cứu mô tả một hiện tượng khá phổ biến ở nam giới, đó là khó khăn trong việc nhận diện và gọi tên cảm xúc của chính mình. Khả năng gọi tên cảm xúc càng kém thì mức độ gần gũi trong tình bạn càng thấp. Không phải vì người đàn ông đó không có cảm xúc, mà vì anh ta chưa từng được dạy cách đọc chúng.
Ở phương Tây, sự thiếu hụt đó biểu hiện thành khoảng cách thân thể. Ở Việt Nam, nó biểu hiện thành khoảng cách lời nói. Và lý do thì giống nhau: nói ra điều mình đang chịu đựng bị coi là dấu hiệu của sự yếu đuối, mà yếu đuối thì đe dọa cái địa vị nam tính vốn đã mong manh kia.
Người đàn ông Việt không sợ bị hiểu nhầm về giới tính khi quàng vai bạn. Nhưng anh ta sợ bị coi là kém cỏi khi thừa nhận mình đang gặp khó. Nỗi sợ khác nhau, cơ chế thì như nhau.
15% đàn ông Mỹ không có nổi một người bạn thân, gấp năm lần so với năm 1990
Đến đây thì đây không còn là chuyện phong tục nữa.
Một khảo sát tại Mỹ của Trung tâm Khảo sát về Đời sống Mỹ cho thấy 15% đàn ông nước này không có một người bạn thân nào, tăng gấp năm lần so với mức 3% của năm 1990. Dữ liệu Gallup ghi nhận cứ bốn nam thanh niên thì có một người thường xuyên cảm thấy cô đơn. Việt Nam chưa có số liệu tương đương, nhưng bất kỳ người đàn ông trung niên nào cũng hiểu cảm giác ngồi trong xe sau giờ làm, mở danh bạ ra, lướt hết một lượt, rồi cất điện thoại đi mà không gọi cho ai.
Nghiên cứu của Stefan Robinson tại Đại học Winchester, công bố trên tạp chí Sex Roles, chỉ ra chiều ngược lại. Khi rào cản giảm đi, những người đàn ông trẻ có được các tình bạn sâu sắc hơn hẳn về mặt cảm xúc, và nhiều người mô tả đó là nơi họ thấy an toàn để bộc lộ bản thân, đôi khi còn hơn cả trong quan hệ yêu đương.
Khoảng cách cần thu hẹp không nằm ở cái ôm, mà ở điều ta cho phép mình nói ra
Không ai đề nghị một người đàn ông phải trở thành người khác. Với đàn ông Việt, việc cần làm cũng không phải là ôm vai bá cổ nhau nhiều hơn, bởi chúng ta vốn đã làm điều đó rất tự nhiên. Việc cần làm nằm ở chỗ khác.
Lần sau, khi ngồi uống với người bạn hai mươi năm, thay vì để câu chuyện trôi qua bóng đá và công việc, có thể thử nói ra một câu thật. Rằng dạo này tôi mệt. Rằng tôi đang lo. Rằng tôi không biết mình có đang đi đúng đường không. Khi nghĩ về một người bạn cũ và muốn nhắn cho họ điều gì đó thật lòng, có thể gửi đúng câu đó, thay vì ngồi sửa nó thành một câu đùa cho an toàn.
Đó là những điều chỉnh rất nhỏ. Nhưng chúng nhắm đúng vào khoảng cách giữa điều một người đàn ông muốn nói và điều anh ta cho phép mình nói.
Bởi vì suy cho cùng, thứ khiến sự thân thiết giữa hai người đàn ông trở nên khó xử chưa bao giờ là hai người đó. Là ánh mắt của người thứ ba đang đứng nhìn.
Copy link Link bài gốc Lấy link Đàn ông ôm nhau thì có làm sao: Nghiên cứu chỉ ra phần lớn nam giới muốn gần gũi anh em hơn mức xã hội cho phép Tags: Brohaus
Nguồn: GenK
Chuyên mục: AI
Mùa hè năm nay, một trong những thứ được bàn tán nhiều nhất trên mạng xã hội phương Tây không phải là bàn thắng nào ở World Cup, mà là mối quan hệ giữa hai cầu thủ Jude Bellingham và Erling Haaland.
Hai người từng chơi chung ở Dortmund thời còn trẻ, giờ thân nhau kiểu bạn bè. Nhưng những khoảnh khắc họ đùa giỡn, huých vai, ôm nhau sau trận đấu bị cắt ghép thành hàng nghìn video, được gần 17 triệu lượt xem, và trở thành chủ đề suy diễn không dứt. Cùng lúc đó, hai người đàn ông trong một chương trình hẹn hò của Mỹ, vốn lên sóng để chinh phục các cô gái, lại khiến khán giả chú ý tới tình bạn giữa họ hơn mọi cặp đôi trong chương trình.
Cả bốn người đều đang có bạn gái. Không ai vội vàng đi đính chính điều gì.
Nhưng việc chuyện hai người đàn ông thân nhau lại trở thành hiện tượng mạng, tự nó đã nói lên một điều gì đó.
Nỗi sợ khiến đàn ông phương Tây né tránh nhau có tên khoa học, và nó chỉ mới hơn một thế kỷ thôi
Với đàn ông Anh Mỹ, sự thân mật thân thể giữa những người bạn cùng giới là một vùng nhạy cảm. Một cái ôm kéo dài quá ba giây có thể khiến cả hai lúng túng. Vỗ lưng ba cái rồi đẩy ra là nghi thức chuẩn mực.
Điều thú vị là chuyện này không phải lúc nào cũng vậy. Có những bộ sưu tập ảnh chân dung từ thế kỷ 19 cho thấy đàn ông thời đó chụp chung trong tư thế quàng vai, nắm tay, tựa vào nhau, với vẻ mặt hoàn toàn bình thản. Thư từ họ viết cho bạn thân cũng dùng những lời lẽ mà ngày nay đọc lên nhiều người sẽ thấy ngượng. Nói cách khác, thứ mà ta tưởng là chuẩn mực nam tính truyền thống thật ra chỉ mới hình thành khoảng hơn một thế kỷ.
Nhà xã hội học Eric Anderson đặt tên cho nỗi sợ đứng sau sự né tránh này. Đó không phải sự ghét bỏ dành cho người khác, mà là nỗi sợ chính mình bị hiểu sai. Hai thứ khác hẳn nhau về bản chất.
Một lý thuyết khác giải thích vì sao nỗi sợ đó mạnh đến vậy. Hai nhà nghiên cứu Joseph Vandello và Jennifer Bosson gọi đó là tính mong manh của nam tính. Trong khi nữ tính thường được coi là một trạng thái mặc định, thì nam tính lại được cấu trúc như một thành tựu phải liên tục chứng minh, và mong manh tới mức chỉ một hành vi bị coi là không đủ nam tính cũng có thể đảo ngược địa vị của một người đàn ông, bất kể trước đó anh ta đã chứng minh bao nhiêu lần.
Nghiên cứu đo được khoảng cách giữa mức thân mật đàn ông đang có và mức họ thực sự muốn
Nghiên cứu đăng trên tạp chí Psychology of Men and Masculinities đo được một khoảng cách đáng chú ý, giữa mức độ thân mật mà đàn ông thực sự có với bạn bè cùng giới, và mức độ họ sẵn sàng có nếu không vướng bận gì. Hai con số này không trùng nhau. Rất nhiều người đang tự giới hạn mình ở mức thấp hơn điều họ thực sự muốn.
Nghiên cứu của hai nhà xã hội học Úc là Brittany Ralph và Steven Roberts, đăng trên tạp chí Men and Masculinities, cho thấy mức độ thân mật giữa đàn ông dị tính thực ra cao hơn nhiều so với hình dung phổ biến. Họ ôm nhau, nói những lời quý mến thẳng thắn, gần gũi hơn hẳn những gì người ngoài nhìn thấy. Chỉ có điều gần như toàn bộ chuyện đó diễn ra khi không có người thứ ba chứng kiến.
Đọc tới đây, nhiều người đàn ông Việt Nam có thể thấy khó hiểu. Bởi vì phần lớn những điều trên nghe khá xa lạ.
Đàn ông Việt quàng vai nhau đi ngoài đường là chuyện thường. Ngồi sát nhau trong quán bia, gác chân lên nhau, ngủ chung giường khi đi công tác, dìu nhau về lúc say, tất cả đều bình thường tới mức không ai nghĩ ngợi. Ở nông thôn còn thoải mái hơn nữa. Về mặt thân thể, đàn ông Việt gần như không có rào cản mà đàn ông phương Tây đang vướng phải.
Lần gần nhất anh nói với một người bạn thân rằng dạo này tôi không ổn là khi nào? Lần gần nhất anh kể với bạn mình về chuyện đang lo lắng trong công việc, chuyện trục trặc trong hôn nhân, chuyện thấy mình đang thua kém, mà không bọc nó trong một câu đùa, là khi nào?
Với phần lớn đàn ông Việt, câu trả lời là rất lâu rồi, hoặc chưa bao giờ.
Chúng ta có thể ngồi uống với nhau bốn tiếng, nói đủ chuyện bóng đá, công việc, xe cộ, đất đai, mà không ai chạm vào chuyện thật sự đang xảy ra bên trong mình. Sự thân mật của đàn ông Việt là thân mật của thân thể và của sự có mặt. Rất ít khi là thân mật của lời nói.
Nói cách khác, cùng một khoảng trống, nhưng nó nằm ở hai chỗ khác nhau. Đàn ông phương Tây khó chạm vào nhau. Đàn ông Việt chạm vào nhau rất dễ, nhưng khó nói với nhau một câu thật lòng.
Khả năng gọi tên cảm xúc càng kém thì tình bạn càng ít gần gũi, và điều đó đúng ở mọi nền văn hóa
Điều đáng chú ý là hai kiểu né tránh này có chung một gốc.
Các nhà nghiên cứu mô tả một hiện tượng khá phổ biến ở nam giới, đó là khó khăn trong việc nhận diện và gọi tên cảm xúc của chính mình. Khả năng gọi tên cảm xúc càng kém thì mức độ gần gũi trong tình bạn càng thấp. Không phải vì người đàn ông đó không có cảm xúc, mà vì anh ta chưa từng được dạy cách đọc chúng.
Ở phương Tây, sự thiếu hụt đó biểu hiện thành khoảng cách thân thể. Ở Việt Nam, nó biểu hiện thành khoảng cách lời nói. Và lý do thì giống nhau: nói ra điều mình đang chịu đựng bị coi là dấu hiệu của sự yếu đuối, mà yếu đuối thì đe dọa cái địa vị nam tính vốn đã mong manh kia.
Người đàn ông Việt không sợ bị hiểu nhầm về giới tính khi quàng vai bạn. Nhưng anh ta sợ bị coi là kém cỏi khi thừa nhận mình đang gặp khó. Nỗi sợ khác nhau, cơ chế thì như nhau.
15% đàn ông Mỹ không có nổi một người bạn thân, gấp năm lần so với năm 1990
Đến đây thì đây không còn là chuyện phong tục nữa.
Một khảo sát tại Mỹ của Trung tâm Khảo sát về Đời sống Mỹ cho thấy 15% đàn ông nước này không có một người bạn thân nào, tăng gấp năm lần so với mức 3% của năm 1990. Dữ liệu Gallup ghi nhận cứ bốn nam thanh niên thì có một người thường xuyên cảm thấy cô đơn. Việt Nam chưa có số liệu tương đương, nhưng bất kỳ người đàn ông trung niên nào cũng hiểu cảm giác ngồi trong xe sau giờ làm, mở danh bạ ra, lướt hết một lượt, rồi cất điện thoại đi mà không gọi cho ai.
Nghiên cứu của Stefan Robinson tại Đại học Winchester, công bố trên tạp chí Sex Roles, chỉ ra chiều ngược lại. Khi rào cản giảm đi, những người đàn ông trẻ có được các tình bạn sâu sắc hơn hẳn về mặt cảm xúc, và nhiều người mô tả đó là nơi họ thấy an toàn để bộc lộ bản thân, đôi khi còn hơn cả trong quan hệ yêu đương.
Khoảng cách cần thu hẹp không nằm ở cái ôm, mà ở điều ta cho phép mình nói ra
Không ai đề nghị một người đàn ông phải trở thành người khác. Với đàn ông Việt, việc cần làm cũng không phải là ôm vai bá cổ nhau nhiều hơn, bởi chúng ta vốn đã làm điều đó rất tự nhiên. Việc cần làm nằm ở chỗ khác.
Lần sau, khi ngồi uống với người bạn hai mươi năm, thay vì để câu chuyện trôi qua bóng đá và công việc, có thể thử nói ra một câu thật. Rằng dạo này tôi mệt. Rằng tôi đang lo. Rằng tôi không biết mình có đang đi đúng đường không. Khi nghĩ về một người bạn cũ và muốn nhắn cho họ điều gì đó thật lòng, có thể gửi đúng câu đó, thay vì ngồi sửa nó thành một câu đùa cho an toàn.
Đó là những điều chỉnh rất nhỏ. Nhưng chúng nhắm đúng vào khoảng cách giữa điều một người đàn ông muốn nói và điều anh ta cho phép mình nói.
Bởi vì suy cho cùng, thứ khiến sự thân thiết giữa hai người đàn ông trở nên khó xử chưa bao giờ là hai người đó. Là ánh mắt của người thứ ba đang đứng nhìn.
Copy link Link bài gốc Lấy link Đàn ông ôm nhau thì có làm sao: Nghiên cứu chỉ ra phần lớn nam giới muốn gần gũi anh em hơn mức xã hội cho phép Tags: Brohaus
Nguồn: GenK
Chuyên mục: AI